Wild Wonder story
Trò Chơi Đếm Giông Của Pip
Mỗi khi sấm sét ầm ầm bên ngoài, chuột đồng bé nhỏ Pip lại trốn dưới chăn. Đêm nay, Bà Hazel dạy cho Pip một bí quyết kỳ diệu, biến mỗi tiếng sấm đáng sợ thành một câu đố thú vị để giải.
Ánh chớp trong đêm
Mưa rơi lộp độp trên mái hang cây sồi già, và bầu trời lóe sáng qua ô cửa sổ tròn. Pip kêu chít chít và chui tọt xuống dưới chăn, đôi ria run rẩy. 'Không sao đâu, cháu bé,' Bà Hazel nói, ngồi xuống bên cạnh. 'Ánh chớp đó chỉ là tia sét đang chào cháu từ rất xa thôi.'
Bí quyết của bà
Mắt Bà Hazel lấp lánh. 'Cháu có biết không, sét và sấm thực ra là đôi bạn thân đi với tốc độ khác nhau? Ánh sáng lướt qua bầu trời gần như ngay lập tức, còn âm thanh thì chậm rãi, ầm ầm theo sau thật lâu.' Bà giơ một bàn chân lên. 'Vậy nên khi cháu thấy ánh chớp, hãy bắt đầu đếm thật chậm, một hạt dẻ, hai hạt dẻ, ba hạt dẻ, cho đến khi cháu nghe tiếng ầm.'
Đếm từng giây
Bầu trời lại lóe sáng, Pip đếm nhanh hết mức có thể. 'Một hạt dẻ, hai hạt dẻ, ba hạt dẻ, bốn hạt dẻ, năm hạt dẻ.' Ầm! tiếng sấm vang lên. 'Năm giây!' Bà Hazel nói, nhẩm chia cho ba trong đầu. 'Cơn giông đó chỉ cách đây khoảng một cây số rưỡi thôi, ngay sau bãi cỏ kia.'
Giông đang xa dần?
Họ chờ ánh chớp tiếp theo. 'Một hạt dẻ, hai hạt dẻ... bảy hạt dẻ!' Pip đếm, và lần này tiếng sấm đến muộn hơn hẳn. 'Bảy giây rồi,' Bà Hazel mỉm cười. 'Nghĩa là cơn giông đang trôi xa dần, không phải đến gần đâu. Cháu giải được rồi đấy, Pip, cháu đang lắng nghe bầu trời như một nhà đếm giông thực thụ.'
Không còn đáng sợ
Đến sáng, mưa đã dịu lại thành những hạt lất phất nhẹ nhàng, và ánh nắng len lỏi qua đám mây đang tan. Pip chạy ra ngoài kể cho bạn mình, chuột đồng Otto, nghe về trò đếm hạt dẻ giữa ánh chớp và tiếng ầm. 'Cơn giông sau,' cô tự hào nói, 'cậu và tớ sẽ cùng đếm nhé.' Tiếng sấm không còn đáng sợ nữa, nó giống như chiếc đồng hồ bấm giờ kỳ diệu của bầu trời.