Wild Wonder

Wild Wonder story

Cuộc Đua Lên Trời Của Bo

Một chú sóc tò mò tên Pip thách một mầm tre mới nhú chạy đua lên tới ngọn cây — mà chẳng hề biết rằng ngay sáng hôm sau, cô đã thua cuộc mất rồi.

Một mầm tre nhỏ nhọn đầu nhú lên qua lớp đất rừng ẩm ướt phủ đầy lá trong bụi cây sương mù, có một chú sóc đỏ cúi sát xuống nhìn nó.

Mầm non sau cơn mưa

Sau ba ngày mưa nhẹ, một đầu mầm nhỏ màu nâu vàng nhú lên qua lớp đất phủ đầy lá trong một bụi tre yên tĩnh. Sóc Pip, đang mải tìm những hạt dẻ khô, suýt vấp phải nó. "Chào cậu," cô nói, cúi thấp người xuống. "Cậu mới mọc à." Mầm tre nhỏ chưa trả lời — chưa phải lúc — nhưng nó khẽ rung lên khi ánh nắng buổi sáng chạm vào lần đầu tiên.

Cuộc đua mỗi ngày của Pip

"Tôi cá là cậu không thể cao hơn bụi dương xỉ kia vào ngày mai đâu," Pip trêu, cắm một cành cây nhỏ đánh dấu ngay bên cạnh mầm tre. "Đua lên đỉnh với tôi nhé, mầm nhỏ!" Một tiếng xào xạc khe khẽ đáp lại cô — lời chào đầu tiên, thì thầm như giấy, của mầm tre. Pip cười toe toét và hứa sẽ quay lại kiểm tra ngay sáng sớm hôm sau, đã chắc mẩm mình biết ai sẽ thắng.

Cao thêm cả mét sau một đêm

Khi Pip chạy vội trở lại lúc bình minh, cô khựng lại và trợn tròn mắt. Bụi dương xỉ chẳng nhúc nhích chút nào — nhưng mầm tre nhỏ giờ đã cao hơn cả Pip khi cô đứng bằng hai chân sau, xanh mướt và kiêu hãnh vươn cao trên cành cây đánh dấu. "Không thể nào!" Pip há hốc miệng, chạy vòng quanh thân cây. "Cậu đã cao gần bằng cả cái cây to của mẹ tôi, mà chỉ trong đúng một đêm thôi!"

Bí mật của Bà Tre

Một cây tre già cao lớn, thân óng bạc, kẽo kẹt đung đưa gần đó, những đốt tre va vào nhau như chuông gió. "Chẳng có phép thuật gì đâu," Bà Tre nói, cười hiền hậu. "Mọi đốt mà Bo bé nhỏ cần đều đã được cất sẵn bên trong nó, gấp gọn nhỏ xíu, như một chiếc ống nhòm xếp đang chờ được mở ra. Cơn mưa chỉ đơn giản làm đầy nó lên, và từng đốt bung mở gần như cùng một lúc." Pip nghiêng đầu, cố hình dung một loài cây lớn lên không phải bằng cách tạo ra thứ gì mới, mà bằng cách mở bung thứ vốn đã có sẵn từ trước.

Những vòng tròn ghi nhớ

Nhiều ngày trôi qua, ấm áp và đầy mưa, Bo cứ tiếp tục vươn cao cho đến khi ngọn của nó chạm tới khoảng trời nắng giữa tán rừng. Pip trèo lên bên cạnh và tìm thấy những vòng tròn nhạt màu quanh thân cây, nối tiếp nhau như những bậc thang. "Mỗi vòng là một ký ức nhỏ," Bo thì thầm, lá khẽ xào xạc trong gió. "Là nơi mà tôi từng gấp lại, rồi mở ra." Pip áp bàn chân lên vòng tròn gần nhất và mỉm cười, đã bắt đầu tự hỏi mình sẽ vươn tới điều gì, nếu một ngày nào đó được lớn nhanh như thế, chỉ trong một ngày thôi.